Trang chủ Truyện Hentai Ảnh Girl Xinh Truyện 18+
Thông Báo: Trang Truyenhentai.viwap.com đổi sang tên miền mới là TruyenHentai.Xyz
Truyện sex Làm tình với chị chủ nhà
  • Truyện sex Làm tình với chị chủ nhà

  • Người gửi: MyGirl
  • Đánh giá: 9.5/10

Truyện sex Làm tình với chị chủ nhà

Tôi trở lại bộ điệu đứng đắn gạ chị : tui nói đúng theo tim tui, rủi mai sau chị giận ảnh bỏ đi, tui dám rước liền một khi đâu có ngán. Đói mấy mà ngậm cái vú chị cũng sống đời, đó là tui chưa hề biết thứ khác, chớ chị mà cho tui thưởng thức chút xíu luôn thì chết tui cũng đeo cứng ngắc không buông.

Chị rùng mình nói lảng : thôi đi cha nội, mới hôm sơ ngậm cái vú mà tui đã chết lên chết xuống, giờ còn đòi cái đó nữa. Đàn ông thiệt được voi đòi tiên, luôn muốn lấn tới. Tôi cũng lượn lờ vun vô lời chị : cho hay không thì tui cũng thấy rồi. Chẳng qua là muốn tận mặt dòm để thấy rõ thôi.

Chị xẻn lẻn hết sức ngạc nhiên, sửng sốt hỏi dồn : thiệt hôn, thấy hồi nào. Tôi rành mạch kể ráo : hai ông bà thiệt ẩu tả, vợ chồng thì phải ăn nằm, nhưng khi xong thì cũng làm ơn đậy che một chút. Nhà có tui độc thân mà quất nhau xong ông bà cứ để y như Adam và Eva thì biểu tui nhắm mắt sao được. Nói nào ngay, tui không dè chị có mâm xôi và hũ mắm tuyệt đẹp như vậy. Hai ông bà xài nhau xong, keo nhớt bám đầy, tui nghĩ đang có hũ mật bày bán ở đó. Tui thiệt muốn nhào vô sờ cho sướng, nhưng tôi e bà giựt mình la hoảng, ổng phang cho một cây thì tui xí lắc léo cái chắc.

Chị lẩm bẩm rủa : thằng cha mắc dịch, tui biểu khoan khoan mà chả say đè đại, làm tui mệt muốn xỉu. Tui biểu chả gom ba mớ quần áo phủ cho tui, ai dè chả lăn quay ra ngáo, bể dĩa hết. mà anh đi đâu ban đêm để nhìn ba chuyện kỳ cục vậy. Tôi gãi đầu gãi tai : thì hai ông bà úm nhau ồn ào quá, tui làm sao ngủ ngáy được, sanh ra đái rắt, lọp ngọp đi sau hoài.

Chị giặm chưn giặm tay, thiếu điều muốn bứt luôn tóc, than : trời ơi, ảnh hại tui, ai đời để vợ mình khoe tùm lum cho thiên hạ dòm thấy. Tôi chỉnh lại cho sát : không có thiên hạ nào vô đây, chỉ có mình tui thôi mà. Chị lẫy luôn với tôi : một mình dòm đã chết đời tui rồi, biểu bàn dân thiên hạ dòm nữa thì có nước tui chết cho rảnh.

Tôi an ủi chị : đừng giận ảnh mà chị. Tui mà có bà vợ như chị, chắc tui cũng quên tùm lum. Có được bình dầu thơm để không cũng uổng, lăn vô đêm bảy ngày ba, vào ra không kể thì mụ nội tui cũng lờ mắt, chớ đừng nói là tui. Chị có vẻ tò mò gặn hỏi : vậy nói thiệt đi anh thấy những gì.

Tôi phải làng xàng, đánh một vòng thiệt rộng để chị khỏi mắc cỡ : ờ ờ, thì hai ông bà đã điếu nằm gác chưn lên nhau ngủ một cục, cái mà tui thấy không ngoài bộ chày cối của hai người, nhưng cái chày thì tà đầu rồi, còn cái cối thì dính tèm lem bột nhựa trắng keo.

Chị đập vào vai tôi mắng : anh thiệt mắc dịch, đáng lẽ biết vậy thì lảng đi dùm tui, ai dè anh cũng lợi dụng để dòm cho sướng. Tôi băng băng chống chế : chèn đéc, đàn ông tụi tui ham thấy mẹ, rình bằng điên mà cũng khó có cái nào, đằng này chị bày ra biểu tôi gài số de, bộ chị tưởng tui là đá, là gỗ sao chớ. Chị tịt ngòi ấp úng.

Thấy chị lừng khừng, tôi tấn công liền : bề gì cũng lỡ rồi, nhơn ảnh đi vắng, chị cho đại tui dòm một lần có sao. Không lẽ tui dòm rồi nó mất màu hay sao mà chị ké né. Chị còn tức, nên nạt ngang : một chút thì cũng là dòm, lâu cũng là dòm, nó hay ho gì đâu mà mấy cha tơ tưởng dữ dội vậy chớ.

Tôi cũng sùng nên thách thức : chị nói không hay ho, tui thách nếu chị dám ra trước cửa bẹt hé hé cho người qua lại, nếu cha nào bỏ lơi bước đi thì tui xin nhận chị là má tui luôn. Chị vội vàng vả vô miệng tôi lách chách : nói bậy, còn thề ẩu thề tả. Tui có nói không cho anh dòm đâu mà ép. Có điều, tui cấm anh không được nói cho ảnh biết, không thôi cả anh lẫn tôi đều bị ảnh gọt đầu bôi vôi hết. Tôi khoái quá nên xin hứa liền.

Vậy mà chị cũng lỏn lẻn nhắp tới nhắp lui mấy lần. Tay đưa tới cạp quần rồi tự dưng kêu : dị, lại thả xuống. Tôi nín thở theo dõi. Chị băn khoăn tới lui, rồi rẹt một cái, chị nói dỗi : nè, ăn thịt ăn cá gì thì anh làm đại làm đến đi, cho êm. Tui cấm anh không được rục rịch hé lộ cho ảnh biết, nếu không cả anh lẫn tui bị ảnh gọt đầu bôi vôi là cái chắc.

Chị khỏi hăm he nhắc thì tôi cũng thủ kín như bình. Hay ho gì mà nói ra để ăn cây hoặc bị lụi. Mặt khác, có im ỉm thì may ra còn được ăn có nhiều lần khác, bộ tôi muốn cắt đứt liên hệ với chị tiệt lộ sao mà rọ rẹ cái miệng. Thế nhưng tôi cũng không dám hối chị vì dù sao người đàn bà phải khoe cái chỗ kín đáo nhứt của mình tất nhiên phải đắn đo và dè dặt chớ.

Chị nói gọn ngon mà đâu dễ dàng như vậy. Thấy chị lình xình ôm lấy lưng quần nhứ lên nhứ xuống, tôi phát bực nên nói dỗi : thôi, chị không ưng thì thôi. Chị vội cản tôi : anh sao làm khó dễ tui quá, tưởng là anh chưa dòm thấy cái đó của tôi thì cũng đành, đằng này anh đã dòm nó rồi còn mắc mỏ bắt tôi tuột quần cho thấy tận mắt, sao tui ngại quá.

Tôi hơi mất bình tĩnh nên nói giọng hơi lớn : tui hỏi chị giữa cái nhìn cách xa với cái nhìn cận bên chị thấy cái nào hay nhứt. Phương chi khi tui dòm hũ mật của chị thì ở dưới ánh đèn, ít nhiều cũng bị ánh sáng khúc xạ làm cho nó bị “ đề phô “, lại nữa nó còn dính keo kín đặc tùm lum thì có cái gì rõ cái gì. Bữa nay, nhơn anh đi khỏi, tui muốn dòm khi nó còn sạch sẽ, trong veo, vậy mà chị làm eo không cho, thì thôi.

Tôi vùng vằng quay đi cái rột, chị nắm tay lôi lại : khoan, khoan, mới chút vậy đã giận. Anh phải để tui dằn bớt cơn nôn xuống rồi mới kéo quần cho anh dòm chớ. Anh làm thét tui hồi hộp, quýnh sượng tay chân hết.

Tôi đề nghị với chị : vậy thì chị nhắm mắt lại để tui làm thay. Chỉ đếm 1, 2, 3 là xong, chị mở mắt ra hết còn ngượng ngập nữa. Chị suy nghĩ một hồi rồi thả lỏng tay. Tôi nhìn và đưa bàn tay qua lại coi chị có hé mắt hôn, thấy im re nên tôi chụp vô hai bên lưng quần kéo cái rột. Chị la quớ một tiếng thì quần đã rớt một đống dưới chưn.

Tôi chắc chắc cái miệng, chị hỏi dồn : sao, bộ nó xấu lắm hả. Tôi phân trần : đâu có, trái lại nó đẹp hết xảy và chính vì nó đẹp mà tui hít hà đó chị. Tôi nghiêng đầu dòm vô háng chị, thiệt giống hệt con ngao nằm lấp ló trong hang. Ngao này thuộc hạng nhứt nên dầy cùi, lồ lộ ra, tựa cái vỏ sò huyết lớn bự xư úp dính cứng.

Tôi lấy tay muốn lột nó ra, chị bật cười : nó dính cứng vô da thịt chớ tui có gắn tạm bằng keo hay xi măng gì mà anh đòi gỡ nó. Anh mà làm, chắc tui chảy máu tùm lum. Tôi chống chế : nào tôi có muốn gỡ thiệt đâu, nhưng sao nó lớn bự vậy. Thứ này mà… tôi ngần ngừ không nói hết. Chị nín thở theo dõi, thấy tôi nín khe, chị hối : anh nói ý gì thì nói đại ra, sao lại ngập ngừng, làm tui khó chịu.

Tôi mau mắn nói rẹt rẹt : thứ sò bự thì nút cũng ngon mà cắn cũng ngon. Loại này chắc nước nôi nhiều, gặm vô nước tóe loe ra hai bên mép, coi thiệt đã. Chị rùng mình ào ào : anh nói gì nghe ghê quá, anh mà nút, mà cắn chắc tôi xụm liền tức thì. Tôi giảng giải cho rõ : thì tại mới nghe chị tưởng vậy, chó chừng tui làm chị sẽ thấy vui và hay vô biên.

Chị có vẻ lưỡng lự không tin. Tôi gạ : đâu chị để tui nhứ thử chút coi. Nếu chị xụm tui nhả ra liền. Chị có vẻ tò mò, rồi cũng chịu : nè, anh phải hứa là làm nhè nhẹ thôi, đừng hùng hổ đợp vô là tui đi luôn tàu suốt đó nghe. Tôi hứng thú vô cùng, kéo cái ghế biểu chị ngồi, rồi tôi lấy tay banh dang hai giò chị ra. Chị lăng xăng : ủa, phải dạng chưn dạng cẳng nữa sao, gì mà rắc rối vậy. Tôi ra vẻ bậc thầy : ờ, chị phải dạng giò thì tui mới chui lọt vô mà thực hiện việc đó chớ.

Tôi ngồi xổm trước háng chị, liếm mấy đầu ngón tay rồi vạch mớ lông che con ngao ra. Lông đâu mà nhiều quá cỡ, chị lại nôn nên cứng quèo, tôi bẹt ra nghe lào xào như cọng cỏ. Tôi luôn tróc tróc miệng than : uổng, uổng quá. Chị ngạc nhiên hỏi vô : sao lại uổng, bộ nó sứt mẻ gì hả. Tôi nói : sứt mẻ gì đâu mà tại lông rậm nên che hết vẻ đẹp, giá chị là vợ tui thì tui phải tém gọn bớt mới được.

Chị la nhỏng lên : đòi gì kỳ cục vậy anh. Lông rậm thì cũng là của vợ mình, bộ anh muốn cho mọi người dòm chung sao mà hăm he tém gọt cho lộ ra. Tôi sẵn trớn nói theo : của ai cũng vậy, phải vén khéo nghệ thuật thì mới hấp dẫn chồng. Yêu đương mà nhìn thấy cái của vợ mình hay ho thì càng tăng thêm hứng, làm một muốn làm hai.

Chị xua tay rối rít : bày chi ác ôn vậy tía, Ảnh xài tui một cái mà tui đã ngắc ngư, ngủ quên cả xỏ quần lại, bởi vậy anh mới có dịp dòm. Bây giờ anh còn vẽ tém gọt để ảnh quậy tui tà la túa lủa thì chắc tui ở truồng dề dề. Tôi cười chẳng chút trơ trẽn : vậy càng hay, tui được dịp ăn có triền miên.

Chị xị mặt ra, tôi thôi không dám chọc chị nữa. Tôi nói đứng đắn : chị để tui tỉa giúp cho, sẽ thấy khác liền. Chị vung vẩy như đạp phải đinh : không được đâu, ảnh về thấy lạ đập tui chết. Tôi trấn an chị : thì chị la rầm trời lên trước để ảnh không rầy được. Chị nói tại lông rậm nên ngứa ngáy, rồi đổ riệt tại ảnh bỏ đi, chị ở nhà một mình càng thấy chúng đâm vô nhột ứ nhựa.

Chị bò ra cười hề hề. Tôi nhơn chị cười ngả người ra thì tôi úm ba la cạp vô mu chị một cái. Chị giựt nẩy người lên, tôi vội liếm láp liền để chị khỏi phản ứng. Cái lưỡi tôi rúc vô làm chị điếng nên bẹt tuốt háng, cái cục thịt bên trong vọt hẳn ra, tôi khều giữ nó lại và búng lăn tăn như cá rỉa mồi. Chị kêu lên hích hích : ôi, anh làm gì mà tui muốn xón đái. Tôi chẳng thèm nói năng, lấy hai tay bành mu ra mà đá lưỡi như đá cầu, cái lưỡi làm cho mớ nước bên trong kêu chách chách như dế búng.

Chị xuội lơ, ngả vật ra ghế, nhổm háng lên. Tôi dồn hơi nút một cái trời giáng, chị cong uốn người kêu ré lên rồi nắm lấy tóc tôi gặt ào ào. Tôi biết chị sướng nên thay nhau cắn, nhay, bú, mút lồn chị kêu nhóc nhách. Chị vừa cản vừa ngoáy mông, ngoáy đít như con vụ, chị sướng đến thở nấc lên ọp ọp. Tôi càng cố bét khe lồn chị ra để rúc sâu lưỡi vô mà khoắng, mà liếm.

Tôi vuốt ngược cái nào thì chị chủ nhà càng ưỡn người lên chừng đó. Bởi vậy cái lồn mới sưng vều lên, nước nhớt trào ra và cái hột le rung như bị gió. Chị hết còn khép nép mà cứ ghì đầu tôi vô sát lồn chị gạ : anh bú mạnh dùm chút coi. Sao lồn tui cứng sướng quá, ảnh mà bú được như vầy thì tui đỡ khổ biết bao. Tôi đang bú mút òm ọp mà cũng ngọng nghịu mách với chị : vậy thì chừng nào ngứa chị ráng dỗ cho ảnh ngủ rồi tôi bú dùm cho, cam đoan là chị hết khổ liền.

Chị có vẻ nghe theo lời thuyết phục tán tỉnh của tôi, song cũng kèo nèo một chút : nhưng rủi ảnh nghi hay chợt bắt gặp hai đứa thì sao. Tôi tự nhiên trở thành quân sư ngang, tôi bày cách cho chị : thì chị chọc cho ảnh nứng, bắt ảnh leo lên mình, kẹp cho ảnh ói mật xanh mật vàng là ảnh quắc. Còn không thì chị châm thêm cho ảnh một chút thuốc ngủ vô bình rượu, ảnh nốc vô ngủ như chết thì còn biết trời trăng gì nữa.

Chị phụng phịu : anh thỉệt bất nhơn, xúi tui lừa chồng. Tôi liếm bú một hồi cho chị lọt vô tròng, đê mê hết còn biết ngô khoai gì nữa thì tôi lặp lại đề nghị : sao chị có để tui gọt cho nó đẹp lên hôn. Chị cứ : kỳ quá hà, mà biểu anh muốn thì mau mắn làm đi kẻo tui đổi ý bây giờ. Tôi bỏ luôn cái lồn chị ở đó, chạy bay vô lấy cái kéo tỉa lông mày và lưỡi dao lam, chị ngó thấy đã kinh : trời ơi, anh xách tùm lum nhiều thứ sao tui ớn quá. Con dao lam mà anh rột rột nạo thì còn sợi lông nào, sạch bách thành “ nô he “ thì chết tui.

Tôi cười cầu tài : tui đâu có ngu chị. Chỉ dùng kéo xén thôi, còn dao là để gọt quanh chưn lông cho có cái viền coi mới ngộ. Vậy mà khi tôi nhắp kéo xén từng nhúm lông ở cửa mình chị thì chị run bắn lên. Tôi phải biểu chị đừng cục cựa kẻo mũi kéo đâm nhằm thì lồn xấu xí đi. Chị nhèo nhẹo nói : nhưng mà anh tỉa mớ lông tui đã nín thở muốn rụng tim, anh lại còn xốc vô túm lấy mu lồn tui mà vét đám lông, ngón tay anh như có truyền điện làm tui liệt hết trơn. Anh có cách nào đỡ mò đụng vô lồn tui được hôn.

Tôi phải biểu để tôi thổi phù phù cho có gió thì chị quên khuấy chuyện tôi bẹo lồn chị nhen. Chị ừ ừ cho rồi. Tôi gọt xong mớ lông quanh rìa mu thì tôi phải dỗ khuyên để chị cho tôi lôi mép lồn ra cắt mớ lông ngo ngoe dầy um ở trỏng thì coi mới bảnh tẹ hoàn toàn. Tới nước này thì chị còn từ chối gì nổi. Tôi chăm chăm làm và khi xong thì khoe : đó, giờ chị coi lồn chị có bót hôn, đẹp như thằng nhỏ mới hớt tóc. Tôi vỗ phạch phạch vô lồn, phủi sạch mớ lông răm và nắm hai mu nhún nhún hỏi : có ngứa hôn. Chị lắc đầu.

Tôi xén gọt lông cho chị lâu lắc, chăm chỉ còn hơn thầy hù cắt tóc lấy ráy cho khách. Khi xong, tôi một hai nói chị dòm vô công trình nghệ thuật của tôi, coi có ý kiến cần sửa đổi gì không, nhưng chi xua tay quay mặt đi : được rồi mà, xấu đẹp gì thì cũng là cái lồn, chớ có phải bức tranh đâu mà coi đi coi lại.

Tôi nào chịu, nên bỏ chị ở đó, đem mớ dao kéo vô cất, đồng thời xách cái gương soi ra, đặt hơi xéo để chị thấy rõ dưới háng rồi kháo : nè, chị coi đi, nó khác hẳn hồi nãy, giờ nó như đám bụi lơ thơ tơ liễu buông mành, coi láng lẫy hết sức, chị ơi.

Chị ứ ứ lấy tay xô đẩy cái gương, làu bàu : tôi thấy rồi, ngộ lắm, thôi anh cất dùm cái gương đi, nhìn vô dị chết. Tôi ép chị phải xem bằng được và khi đã đạt mục đích thì chị cũng phải thốt lên : ờ hén, ngó cũng sạch sẽ và có duyên đó chớ. Sẵn dịp, tôi chua thêm : đó, tôi nói mà, nhứt định kỳ này về, ảnh thấy phải chưng hửng và yêu chị ngàn lần nhiều lên. Chị sung sướng cưới tủm tỉm.

Tôi kéo chị lôi xềnh xệch vô buồng tắm. Chị hỏi rối rít : anh còn định bày trò gì nữa đây. Không lẽ anh còn muốn phi dê cho nó giống đầm. Tôi bật cười kiểu nói nhí nhảnh của chị, nhưng thây kệ, tôi cố lôi bay đi.

Vô tới nơi, tôi mở sợi dây hoa sen tồ tồ, chị hoảng hốt : ủa, anh mở nước làm gì. Tôi vừa giữ tay chị vừa nói : không lẽ chị để lông rặm nó đâm vô cho lở ngứa tét bét ra mới chịu sao. Tui tiếc là không có cái bông chải, chớ không thì tui chẳng lôi chị vô đây làm chi. Chị hiểu ra, nhưng lòng rùng mình dài dài : cũng may mà anh không có cái đó chớ anh mà dùng ngoáy vung thiên trong đó, chắc tui xí lắc léo quá anh ơi. Nội dòm tay thầy hù quẹt quẹt phủi tóc sau gáy mỗi khi tới nhà hớt cho ảnh, tui đã muốn xụm, phương chi anh lại quậy cái mớ lông vô thì còn gì là lồn tui nữa.

Tôi bật cười khạch khạch khen : chị đúng là giàu tưởng tượng. Tôi ngưng nói và dí cái vòi vô háng chị, xịt cho nước xối ướt hết và lấy tay mò móc rửa cho chị. Chị nhột phải ngồi bệt xuống, nạnh giò ra cho cái lồn mở lớn. Tôi móc rửa ọp ọp, chưa gì nhớt ứa ra ọc ọc. Tôi trêu chị : bà này nhạy thiệt, tới rửa ráy mà cũng xón ra, hèn chi hai ông bà hú hí chết thôi.

Chị cãi lại : anh đừng đặt điều, lâu lâu ảnh mới đụ sơ một trận mà anh kêu là tôi với ảnh làm nhau hà rầm. Nói điều không có là tội nặng lắm nghe. Tôi cũng nào kém : chị nói lâu lâu mà tối nào cũng nghe hai ông bà giỡn nhau, la um, tôi nứng bằng chết. Tôi buột miệng nói băng băng chữ nứng làm chị tròn xoe mắt : ủa, nói vậy, hai đứa tui tệ vậy à. Tội nghiệp làm anh khó ngủ.

Tôi bám theo câu nói, tấn công chị : khó ngủ nói làm gì, hai ông bà rị mọ làm cả đêm tui cứng ngắc, oải thấy mẹ. Hai ông bà sẵn có đồ chơi, còn tui lấy gì ra cái để úm. Chị hại tui tới chết.

Chị bỗng cám cảnh lẻ loi của tôi, nên thở dài than : sao anh không đi kiếm ai xài đỡ, để bị dằn vặt tội vậy. Tôi nói : nằm một chỗ đã muốn ói đầy quần, đi ra để thấy lồn chị thì chắc là tui bắn cà nông tại chỗ quá. Chị có vẻ phân vân, tôi nhóng tới luôn : nói nào ngay tui chỉ muốn xài chị vì người khác tui có thấy được lồn của họ đâu. Lại nghe đi chơi bậy lỡ vướng bịnh thì khốn.

« 1 2 3 4 5 »